GIÁO DỤC CHÂN CHÍNH LÀ GÌ?
- Bùi Mai Hạnh

- Apr 5, 2025
- 3 min read
Xem phim Khủng hoảng vị thành niên một mạch, xong, ông xã mất ngủ luôn. Mình thì vẫn … ok. Vì mình được tỉnh ngộ trước ông ấy. Hôm nay tình cờ thấy bài viết về giáo dục, từ khá lâu , nhưng có lẽ chưa cũ. Post lại cho người cần .
GIÁO DỤC CHÂN CHÍNH LÀ GÌ?
Hôm qua tôi coach cho một cậu bé 15 tuổi. Cậu chỉ có một mong muốn là: khi cậu rửa bát chậm chạp, thì mẹ đừng nói những lời khó nghe. Mẹ đừng mắng. Cậu thích mẹ dịu dàng kiên nhẫn hơn với cậu.
Tôi từng có con trai tuổi cậu. Tôi từng là người mẹ quát mắng, thậm chí đánh con, khi tôi bất lực với chính mình. Mà bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tim tôi như bị ai bóp mạnh, nhói đau. Thương con vô cùng. Giận mình vô cùng.
Phải mất khá nhiều thời gian, tôi mới chữa lành được nỗi đau đớn ấy. Tôi đã nói lời xin lỗi chân thành với con tôi, về những gì không đúng tôi đã làm với con. Con im lặng. Tôi biết là con đã tha thứ cho tôi. Nhưng tôi vẫn chưa thực tha thứ cho mình. Dù tôi đáng được tha thứ.
Hôm nay, tình cờ đọc được đoạn văn nói về giáo dục. Tâm đắc quá. Chép ra đây cho mọi người tham khảo.Đặc biệt, tôi chép tặng người mẹ của cậu bé.
.......
"Từ ngàn xưa, việc giáo dục đã được giao cho các giáo sĩ, những người đã hiến mình cho các lý tưởng cao đẹp, Tuy nhiên, theo thơi gian, các giáo sĩ đã không hoàn tất nhiệm vụ cao đẹp này. Đã số đều mắc vào những sai lầm căn bản, không còn ý thức về cái lý tưởng cao đẹp ban đầu nữa. Phần lớn các giáo sĩ đều tổ chức thành các phe nhóm hay môn phái, sống bám vào những giáo lý khô khan, cằn cỗi như một phương tiện sinh nhai. Vì thiếu trải nghiệm tâm linh, họ đã để cho tham vọng cá nhân chi phối, rồi đi xa hẳn mục đích cao đẹp ban đầu.
Một người thầy đúng nghĩa không phải là người có nhiều kiến thức hay ăn nói lưu loát, mà phải là người bạn đồng hành của đứa trẻ, phát triển cùng đứa trẻ, dìu dắt nó như một người ngang hàng, chứ không dựa vào một uy quyền nào đó để áp chế nó. Một vị thầy giỏi phải biết đặt mình vào địa vị của đứa trẻ, phát triển cùng đứa trẻ, hiểu biết đứa trẻ, đi sâu vào những vấn đề khó khăn của nó, quan sát mọi việc xuyên qua con mắt của đứa trẻ, và hoàn toàn hiến mình cho việc giáo dục đứa trẻ ấy. Nếu một vị thầy không tiếp xúc mật thiết với đứa trẻ như thế, thì mọi sự dạy bảo chỉ là những gì hời hợt bên ngoài, một sự lặp đi lặp lại những kiến thức chết, rồi để mặc cho đứa trẻ loay hoay với những khó khăn, sợ hãi, và từ đó nảy sinh tư tưởng thù hận, tạo ra những hố sâu ngăn cách con người.
Giáo dục và tôn giáo suy đồi, vì các giáo sĩ thầy giáo, chỉ thích đứng ở vị thế đầy uy quyền, đòi hỏi sự kính trọng của học trò. Họ không biết rằng sự kính trọng chỉ xuất phát từ nội tâm chứ không phải là sự lặp đi lặp lại những nghi thức, hay tuân theo một kỷ luật nhất định. Đó chỉ là những lễ nghi bên ngoài, một sự dối trá hay đóng kịch, xuất phát từ sự SỢ HÃI mà thôi. Con người không ai thích cái làm họ sợ hãi, nên sự giáo dục xây dựng trên căn bản những quyền uy, những giáo lệnh, những đe dọa,... thì không bao giờ là sự giáo dục chân chính được"





Comments