ÔNG NÔNG DÂN CỦA "NGƯỜI HÁT" BÙI MAI HẠNH
- Độc giả thơ
- Mar 29, 2025
- 6 min read
(Viết tiếp về cuốn sách đốn tim tôi- cuốn "Người hát")
"Thế giới này được vận hành bằng tình yêu thương và lời thứ tha"- Mai Hạnh "kể" lại lời ông nông dân.
Đây là bài viết thứ 3 của tôi về cuốn "Người hát" của chị Hạnh. Chưa viết ra những dòng này, tôi cảm giác mình đang "mắc nợ" chị. Tôi đọc những gì chị viết và cảm thấy tâm hồn mình cũng bừng sáng theo từng câu chữ của chị. Tôi tin hơn, yêu hơn, lạc quan hơn về cuộc sống vốn đầy lo toan mà vô cùng tươi đẹp này khi trôi vào những trang chị viết. Và xác tín hơn về sự tồn tại của tình yêu vợ- chồng; cuốn sách của chị nhắc tôi tự nhìn lại câu ngạn ngữ "hôn nhân là nấm mồ của tình yêu" và đặt nhiều câu hỏi nghi vấn.

Tôi không phải là người mê thơ dù có đọc thơ (tôi đọc không nhiều thơ). Thơ ca cũng không quan hệ gì tới nghề nghiệp của tôi. Tôi chỉ là một người đọc bình thường như nhiều người đọc khác. Tôi cảm thơ theo cách riêng của tôi. Và có lẽ chưa cuốn thơ nào ám ảnh tôi như cuốn "Người hát" của chị Hạnh.
Có lẽ cần phải định nghĩa lại về THƠ khi bàn đến cuốn thơ "Người hát". Không nhiều vần điệu, không theo một quy tắc, niêm luật nào như các thể thơ truyền thống (lục bát, thất ngôn tứ tuyệt,...), chị Hạnh trải tâm hồn mình ra trang giấy bằng câu chữ, ngôn từ. Và dòng mạch cảm xúc lúc ào ạt, lúc từ tốn, lúc vui, lúc buồn, lúc hạnh phúc, khi đớn đau được chị diễn tả bằng câu chữ đó được gọi là THƠ. Chị Hạnh kể về cuộc đời mình, cuộc đời chồng mình, chị kể chuyện đời xung quanh mình bằng dòng chảy của mạch tư duy và cảm xúc ấy. Chúng không giống những gì mà chúng ta vẫn hình dung một cách thông thường về THƠ. Nhưng nó lại đầy "chất thơ" và rất "nên thơ". Những trang viết của chị là tâm hồn chị trải ra trên trang giấy theo cách riêng của chị, rất khác biệt và không trộn lẫn. Nó không giống THƠ theo logic hình thức nhưng lại rất THƠ theo logic biện chứng. Và xét đến cùng, chính cái logic biện chứng mới phản ánh bản chất của thế giới.
Tôi nhớ Ocean Vương, tác giả cuốn sách "Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian" đã viết rằng: "ranh giới thể loại chỉ tồn tại khi trí tưởng tượng của chúng ta quá nhỏ bé". Bạn có thể gọi tên thể loại theo cách mà bạn muốn, bạn cảm và bạn thẩm thấu.

Chị Hạnh trải tâm hồn mình ra từng trang viết. Bạn đọc nó, những câu chữ ấy "va" vào tâm hồn bạn làm trào dâng những cung bậc cảm xúc trong tâm hồn bạn. Điều ấy mới thực là quan trọng. Và tôi yêu "Người hát" không phải là bởi tôi yêu thơ, mà là tôi yêu tâm hồn người viết ra những câu chữ ấy.
Trong rất nhiều xúc cảm của tôi về "Người hát" thì "chàng thơ", ông nông dân của Bùi Mai Hạnh là một tâm điểm. Gary chính là nguồn cảm hứng cho chị viết phần hai Người huýt sáo. Câu chuyện về Gary cũng được chị Hạnh chia sẻ chân thật, cảm động và đầy yêu thương qua từng trang viết. Chị kể chuyện, chị vẽ chân dung "chàng thơ" của chị bằng THƠ, rất thơ và đầy chất thơ.
Dòng họ nhà Gary là một trong những thế hệ người di cư đến Úc đầu tiên từ Scotland. "Chuyện dòng họ McLay" đã kể câu chuyện về tổ tiên 5 đời của Gary khi rời cố quốc để tìm tương lai ở vùng đất mới- nước Úc. Mẹ Gary thật mừng vì anh không phải theo cha làm cảnh sát- một nghề hiểm nguy phức tạp; mẹ anh cũng mừng vì anh không bị gửi đi chiến tranh ở Việt Nam; mẹ mừng vì anh vào đại học học được 1 nghề để mưu sinh; mừng vì cô con dâu Mai Hạnh "mang đứa con trai lưu lạc" của bà trở về bên mẹ. Tấm lòng của một người Mẹ Úc đã được "kể" thật chân thực mà chứa chan cảm xúc.





Comments